Tôi (Jason) lần đầu được một cô gái hôn khi đang học lớp hai. Cô ấy là bạn của chị gái tôi và tôi đã cực kỳ say mê cô ấy. Nhưng với trí nhớ của một đứa bé bảy tuổi ngày ấy, tôi không biết nó đã bắt đầu từ lúc nào. Bởi vì cô ấy lớn, sành điệu (học lớp sáu), cô luôn luôn nằm ngoài khả năng của tôi. Nhưng vào một ngày nọ mùa hè, tôi được giao nhiệm vụ cho cá vàng của cô ấy ăn khi cô đang đi nghỉ hè. Khi cô trở về và biết rằng tôi chưa giết con cá, cô ấy đã cảm ơn và trao cho tôi một nụ hôn trên má. Mặc dù cô ấy hôn tôi như thể hôn một con chuột lang dễ thương, tôi vẫn cảm thấy ngây ngất. Tôi đi bộ về nhà và còn nghi ngờ không biết chân mình có đang chạm vào vỉa hè.
Thế rồi mười năm sau đó ở trường trung học, tôi nhận ra mình đang ở phòng xem ti vi của một ký túc xá đại học, ôm hôn đắm đuối một cô gái vừa gặp bốn mươi tám giờ trước đó. Chúng tôi đã gặp nhau, ôm hôn và đường ai nấy đi trong vòng một tuần trại hè đó. Khi một tuần kết thúc, cô ấy nói với tôi rằng, “Anh sẽ không rời bỏ em như những chàng trai khác. . . phải không?” Cảm thấy tội nghiệp, tôi nói với cô rằng chúng tôi sẽ giữ liên lạc. Rồi tôi rời trại một giờ sau đó mà không buồn hỏi số điện thoại của cô ấy.
Tôi cảm thấy khá tồi tệ về bản thân, nhưng tôi không hề có ý định để nó xảy ra như vậy. Lúc ấy, chúng tôi nghĩ mình đang có sự lãng mạn theo một cách rất tự nhiên. Nhưng tất cả sự phấn khích ấy diễn ra quá dễ dàng khiến tôi cảm thấy nhàm chán. Khi trại sắp kết thúc, tôi biết điều gì sẽ xảy ra nếu tôi tiếp tục “mối quan hệ” này. Mỗi lần gặp nhau, chúng tôi đều làm những chuyện đã làm và cuối cùng là nhiều hơn nữa. Mặc dù một số chàng trai sẽ coi đây là một cánh cửa cơ hội nhưng tôi biết đây là cánh cửa đang dẫn tôi đến một nơi mà tôi không nên đi. Tôi biết tôi không trân trọng cô ấy, và điều đó làm tôi áy náy. Tôi cũng đã đánh mất sự tôn trọng dành cho bản thân mình khi ở bên cô.
Vậy điều gì đã xảy ra trong khoảng thời gian mười năm giữa hai nụ hôn này? Tại sao tôi lại chóng chán với những nụ hôn mà lẽ ra nó phải thật là quyến rũ? Câu trả lời là: nụ hôn đã mất đi ý nghĩa.


0Nhận xét